• Email address:

Xem phim Lilting của Hong Khaou: Liệu pháp hàn gắn nỗi đau

By admin
In TIN TỨC
Aug 10th, 2015
0 Comments
1998 Views

Dài 86 phút, bộ phim truyện đầu tay Lilting (Du dương) của đạo diễn gốc Campuchia Hong Khaou chạm vào được cảm xúc của người xem.

Đó là một câu chuyện xúc động về một người mẹ Campuchia và một chàng thanh niên trẻ người Anh cùng nhau vượt qua nỗi đau, sự mất mát khi đứa con trai và người bạn trai của họ gặp tai nạn qua đời.

Junn (Trịnh Phối Phối, từng đóng trong Ngọa hổ tàng long), một phụ nữ lớn tuổi mang hai dòng máu Campuchia và Trung Quốc nhưng chuyển đến sống ở Anh hơn 20 năm nay.

Cho dù nói được… hàng năm thứ tiếng như quan thoại, Quảng Đông, Phúc Kiến, Campuchia và Việt Nam, nhưng bà không nói được một tiếng Anh nào. Junn sống một mình trong một viện dưỡng lão.

Mở đầu phim, ta thấy bà đang ngồi trò chuyện với  Kai, cậu con trai duy nhất trong một căn phòng nhỏ cô quạnh với những tấm giấy hoa dán tường cũ kỹ. Bà trách móc Kai quên mang chiếc đĩa CD những bản nhạc Hoa yêu thích của bà, bà trách cậu để bà sống cô độc trong cái viện dưỡng lão không người thân quen này, trong khi cậu thì sống với một người bạn trai. Kai khổ sở vừa giải thích vừa tìm cách làm bà vui.

Rồi một nữ điều dưỡng bước vào căn phòng thay chiếc bóng đèn bị cháy, Junn nhìn sang chiếc giường trống trơn như vẫn thấy Kai đang còn đâu đây.

Và ta biết cuộc trò chuyện giữa bà và đứa con trai chỉ là một ký ức, một ký ức sống trong bà. Kai đã qua đời sau một tai nạn.

Richard (do Ben Whishaw đóng – nam diễn viên Anh nổi tiếng với phim Mùi hương và hai tập phim James Bond gần đây), bạn trai của Kai, đến viện dưỡng lão để thăm Junn như một trách nhiệm vô hình mà người bạn trai để lại cho anh.

Junn đang có một mối quan hệ tình cảm với Alan, một người đàn ông người Anh lớn tuổi trong viện. Họ cùng dắt nhau đi bộ, đùa giỡn, đôi lúc hôn nhau cho dù hoàn toàn không hiểu được ngôn ngữ của nhau.

Richard thuê một nữ phiên dịch người Hoa đến giúp đỡ Junn và Alan để họ hiểu được nhau, đồng thời là dịp để anh chia sẻ với bà về Kai, chàng trai mà họ đều từng rất gắn bó và yêu thương. Dù cảm kích  sự  giúp  đỡ của Richard, bà vẫn giữ một khoảng cách lạnh lùng với cậu.

Cho dù đề cập một câu chuyện bi kịch và một đề tài khá phức tạp về sự va chạm văn hóa, Hong Khaou vẫn giữ cho nhịp phim thật nhẹ nhàng và chậm rãi rồi chạm thật sâu vào cảm xúc của người xem.

Trong một cuộc đối thoại với Junn thông qua người phiên dịch, Richard vừa trách móc vừa muốn thanh minh cho Kai: “Nếu như bác hòa nhập được nền văn hóa ở đây, Kai đã không phải bận tâm đến từng khía cạnh đời sống của bác như thế. Bác đè nặng lên anh ấy cảm giác tội lỗi”.

Còn Junn, khi bước ra từ phòng ngủ của Kai và Richard, bà nói: “Thật đáng thương cho một người mẹ phải đấu tranh để giành sự chú ý từ đứa con của mình. Ta cảm thấy rất ghen tị với cháu. Ta vẫn luôn cảm giác Kai đang ở đây.

Cháu sẽ cảm thấy được điều đó khi cháu đến tuổi làm cha mẹ và con của cháu đang ở tuổi của cháu. Tất cả những kỷ niệm mà ta có, ta muốn giữ nó thật sống động”…

Và cứ thế, những cuộc đối thoại giữa họ dần giúp họ xóa đi sự ngăn cách, sự hiểu lầm và dần dần nó như một liệu pháp tinh thần để hàn gắn nỗi đau trong mỗi người.

Dù chỉ mới là bộ phim truyện đầu tay, bộ phim của Hong Khaou không ngừng khiến người xem phải ngạc nhiên vì sự tiết chế và tinh tế trong nghệ thuật kể chuyện. Lilting, tên phim, là một tính từ để chỉ sự du dương, nhịp nhàng trong sự chuyển động.

Đó cũng là cách mà đạo diễn trẻ này sử dụng để kể câu chuyện của mình với âm nhạc, với cách chuyển động máy quay, với những bước chân khiêu vũ của hai mẹ con, của đôi tình nhân trên nền bản nhạc tiếng Hoa thật du dương và nhịp nhàng.

Nguồn: tuoitre.vn

Comments are closed.